Nhoi

Tự dưng ngồi băn khoăn không hiểu có bạn nào còn chưa biết mặt mình không ấy nhỉ :))

[Cảm nhận] Đích tử nan vi

Đích Tử Nan Vi

Tác giả: Thạch Đầu Dữ Thủy

Thể loại: 1×1, cường cường, cung đình, hầu tước, thiên chi kiêu tử, hài, đấu trí đấu dũng, xuyên không

Tình trạng: hoàn

Văn án: (theo Fynnz)

Ở cổ đại, thứ nữ phải phấn đấu, thứ tử phải tranh đoạt.

Thân là đích tử, giống như ngoại trừ làm vật hy sinh thì chẳng còn tác dụng gì khác.

Minh Trạm lại cảm thấy bản thân mình ngay cả làm vật hy sinh cũng không đủ tư cách, hắn chỉ là một kẻ bị câm. Căn bản không cần người ta phí tám đời đến tranh đoạt với hắn, bản thân hắn đã mất đi quyền thừa kế.

Link edit: Fynnz

Đánh giá: 4.75/5

———————

Cảnh báo trước là cảm nhận khá là dài và có thể tiết lộ cốt truyện (=´∇`=)

More

Confession no 5

5. “nàng học tiếng nhật sao rồi ^^? có qen với bên đó chưa? mong là nàng vẫn khỏe mạnh.”

Tiếng Nhật vô biên, ta chả biết đường nào mà lần nữa =))

Giờ ta đã quen với cuộc sống bên này rồi. Thực ra, Nhật vì cùng nằm ở châu Á nên cũng có nét tương đồng với VN, do vậy khi sang ta cũng không bị bỡ ngỡ lắm. Hiện tại thì đã quen với cách sống người ta cứ nói, mình thì cứ luôn luôn lắng nghe, lâu lâu thấu hiểu :))

Confession no 4

4. “Lam Nguyệt a~~ nàng còn nhớ ta hông nhỉ~~~~ ta đã đu theo nàng từ rất lâu nha~~~~~ ta biết đến nàng qua bé Keng nak, rùi vẫn đung đưa ở nhà nàng khi nàng đã dừng việc edit và đi du học ^^
Confess gì đây nhỉ…… Đại khái là, ta rất thích văn phong edit của nàng, sau dần thích phần nào tính cách được thể hiện qua cách edit và vài bài viết “có cơn” của nàng xD Giờ nàng không edit nữa, cũng ít viết bài bên blog Lam Nguyệt này, nhưng ta vẫn theo dõi nha ^^
Chúc nàng học tập và làm việc nhiều thuận lợi :*”

Ôi ai đó 😮

Ta hay lượn lờ lung tung nên chả nhớ mình quen mọi người như thế nào >_<

Cảm ơn nàng vẫn luôn yêu quý ta, thành thật mà nói cái mà gọi là “văn phong” ta chả biết nó như thế nào đâu :”> Cứ cố mà diễn đạt sao cho đúng chuẩn mực của tiếng Việt thôi, chứ ta không biết nó có hay hay không nữa.

Blog này và blog còn lại của ta, giờ ta sẽ thỉnh thoảng “khoe” ảnh ọt của mình :”> Đợt vừa rồi đi chơi chụp được nhiều ảnh lắm :”>

Confession no 3

3. “Tôi chỉ muốn nói là tôi yêu cô thôi :”>
=))))))))))))”

Chả biết cô nào, nhưng mà tôi cũng yêu cô lắm ❤

 

 

Confession no 2

2. Nàng đừng đổi theme đổi wall đổi banner đổi ava, ta follow nhiều nhà lắm, các nàng đổi riết ta lộn tùm lum cho xem B>

Éc ( =①ω①=)

Mình xin lỗi, mình sẽ cố gắng không nổi cơn điên không đổi nữa (=´∇`=)

Confession no 1

1. “Cô bé đáng yêu của chị <3”

Ý ý, ai đó ai đó. ( =①ω①=)

Xuất hiện ra đây để em còn hun  。◕‿◕。

Lam Nguyet/ Yumi Lam’s confession

Đú đởn theo phong trào, kèm theo đó là chán chường trong kì nghỉ dài, mình làm cái confession riêng =))

Mọi người hãy viết thoải mái nhé. Hãy viết cho tớ, tớ đang chán lắm, muốn có cái gì đó để làm *mắt long lanh*

Click vô em :”)

(ˉ﹃ˉ) (ˉ﹃ˉ) (ˉ﹃ˉ)

Lảm nhảm chút thôi. Hãy coi như mình đang chửi đổng ~(▔▽▔~)

Mình cực kì ghét cách đặt pass yêu cầu phải suy nghĩ này nọ mà không thể tìm thấy được trên google. Có mấy người đặt pass khó, nhưng nếu biết cách tìm trên google thì mình chẳng nói làm gì, vì mình vẫn dễ dàng giải được, đồng thời thêm được tí đỉnh kiến thức hay ho. ( ´ ▽ ` )ノ  Nhưng mà cái kiểu đặt pass bắt suy nghĩ hack não thì thôi xin kiếu. Thà không đọc còn hơn.

Điên à, đọc truyện để giải trí chứ có phải đi đánh nhau đâu mà bắt người ta suy nghĩ hack não thế hả. Ở trên trường suy nghĩ chưa đủ sao mà giờ còn bắt suy nghĩ tiếp.

Còn nữa, mình ghét những editor đòi phải có comt có like mới được gợi ý hay cho pass (ngoại trừ mấy editor bị ăn cướp quá nhiều, việc làm thế âu cũng là do mấy kẻ mặt dày gây ra).  Thành thực mà nói những editor kiểu đó khiến mình cảm giác đang ban ơn cho reader (╬`’)凸

À vâng, reader rất trân trọng công sức của editor, vì editor đã mất nhiều công edit, nhưng mục đích của editor khi edit đam mỹ là gì hả?? Là vì yêu thích, muốn chia sẻ những truyện mình thấy hay cho những người khác,  chứ không phải là muốn thành người nổi tiếng này nọ.  Đã là công việc tự nguyện thì đừng yêu cầu cao. 凸(¬‿¬)凸 Reader nào tốt thì comt, like, không thì thôi. Giờ thành thật mà nói, mình thấy reader không ăn cướp truyện nhà mình là đã may lắm rồi ♉( ̄▿ ̄)♉

Ầy, xả xong rồi ≧◡≦

Mình chả có ý định thị phi gì đâu :”> Mình rút khỏi những thị phi nhé. Ai đọc phải thì cứ mang suy nghĩ “Chắc nó chừa mình ra ” đi ╮(╯▽╰)╭

Thị phi, tránh xa nhà ta ra nào ◑ω◐

Silence world . . .

Vốn dĩ định viết bằng tiếng Anh như thường lệ nhưng ngẫm lại, muốn viết bài cuối cùng của năm bằng tiếng Việt bởi lẽ tiếng Anh không thể truyển tài hết cảm xúc của mình hiện tại.

Đây là cái Tết đầu tiên mình xa nhà, không chỉ xa gia đình, mà còn xa cái không khí rộn ràng đón xuân của Việt Nam. Nhật Bản yên lặng khi Giao thừa sang bởi người Nhật đón năm mới theo lịch Dương.

Có lẽ vậy nên mới càng khiến cô đơn hơn. Thèm cái không khí Tết, thèm được quây quần bên gia đình ăn tất niên, rồi chờ đợi khoảnh khắc Giao thừa ngồi xem pháo hoa.

Hôm nay, có lẽ đã thành thói quen, dù mới dọn phòng nhưng lại lúi húi trang hoàng lại cho căn phòng. Đến chiều thì bắt đầu chuẩn bị tiệc tất niên…

View original post 136 more words

Lời ước

Vô tình đọc đc cái này trên yahoo trang ghi những điều ước.

“Em hiểu điều tôi chưa nói, em chấp nhận tôi như chính tôi, em ở bên tôi những ngày tuyệt vọng nhất, em là giấc mơ của tôi trong cuộc đời này. Chúng mình như thế chẳng lẽ chưa phải là yêu hay sao? 2 người đàn ông thì không yêu nhau được sao?
Tình yêu sao phải là thứ “độc quyền” giữa hai người khác giới?
Tôi muốn đi cùng em, đến hết cuộc đời này. Kệ thế gian, em ơi! “

Thực sự, khi đọc lời ước này, không biết tại sao, tôi suýt bật khóc, bởi sự da diết đau lòng trong lời ước đó.

Cầu chúc 2 người được hạnh phúc bên nhau. Tình yêu dành cho tất cả mọi người, không phân biệt giới tính.

Vote cho tớ với :3

Mọi người ơi, vote cho tớ với. Đây là link
https://amsvietnam.com/facebook/missmn/?act=view&ccs=1&id=282
Mọi người ấn like để vào được trang đó nhé, giống các tiện ích của fb ý. Xin lỗi vào được trang đó hơi lằng nhằng, nhưng mà giúp tớ với nhé ^///^

2012 in review

The WordPress.com stats helper monkeys prepared a 2012 annual report for this blog.

Here’s an excerpt:

About 55,000 tourists visit Liechtenstein every year. This blog was viewed about 200,000 times in 2012. If it were Liechtenstein, it would take about 4 years for that many people to see it. Your blog had more visits than a small country in Europe!

Click here to see the complete report.

Previous Older Entries Next Newer Entries

Melody melody ♪♪♪