[NCLDLCL] Chương 23

Nhất Chích Linh Dương Lưỡng Chích Lang

<Một con linh dương và hai con lang>

Tác giả: Lê Hoa Yên Vũ

Thể loại: Cổ trang,  nhất thụ lưỡng công, cung đình, hai phúc hắc cường công thoát tuyến thụ dễ dàng

Nguồn raw: Vns

Biên tập: Lam Nguyệt (Nguyệt Nữ).

 |23|

Những nữ tử kia dạ một tiếng, sau đó nhẹ nhàng tháo xuống những chiếc khăn voan. Động tác vô cùng ưu nhã, Lương Dịch nhìn thấy vậy tâm dương nan tao[1] a. Chung quy cũng là người trong hoàng cung, nữ nhân xấu xí làm sao có thể bước chân vào a. Sách sách. Không cần phải nhìn những thứ khác, chỉ cần ngắm những động tác kia cũng có thể khẳng định những người kia đều là mỹ nữ trong các mỹ nữ. Ân, ngẫm lại thì hai sài lang kia đối xử với mình cũng không tồi nha.

Khăn voan vừa được vén lên, hơn mười khuôn mặt khác nhau lộ ra. Lương Dịch theo nguyên lý quán tính, khóe miệng trong khi vẫn đang nhếch lên sung sướng, người đã đờ ra té ngửa.

Giang Thiên và Giang Sơn vội đỡ lấy cậu. Vừa nhìn, liền thấy Tiểu Dương đã ngất xỉu rồi. Giang Sơn cười lạnh nói: “Hừ hừ, muốn lên giường cùng với cung nữ nữa không, ngươi còn không xem hai huynh đệ chúng ta là ai kia chứ? Tưởng chúng ta sẽ ngồi không sao?”  Tiểu thái giám đứng bên cạnh liên tục lau mồ hôi lạnh, thầm nghĩ: “Vương tử điện hạ, ngài không phải ngồi không, ngài đang ghen a.[2] Trời ạ, không ngờ vương và vương tử khi ghen lại kinh khủng nhơ vậy

Lương Dịch mơ mơ màng màng mở mắt. Địa ngục, cậu vừa rồi nhất định là không cẩn thận nên mới thấy người từ địa ngục tới a. Khuôn mặt vừa già vừa xấu như vậy, giống như mười mấy cây quýt bị phơi khô, muốn kinh khủng bao nhiêu thì bấy nhiên kinh khủng. Lương Dịch tin chắc nhất định vừa rồi mình bị giác quan thứ sau phá quấy nên cậu mới nhìn thấy cái không nên nhìn. Nhìn Giang Thiên, y cũng đang cười nhìn cậu nói: “Tiểu Dương, ngươi còn không chọn đi” .

Chưa chọn. Lương Dịch vừa nghĩ xong có chút thoải mái, thầm nghĩ: “Vừa rồi nhất định là nhìn lầm, bây giờ phải chọn một người thôi” . Vừa quay đầu lại, không khỏi hét lên một tiếng, lần thứ hai hôn mê.

Giang Sơn cuồng vọng cười to nói: “Đại ca, biện pháp của người thật hiệu quả. Xem hắn bây giờ còn dám không nghe lời nữa không” . Nhìn Lương Dịch từ từ mở mắt, hắn tới gần cười trên nỗi đau khổ của người khác: “Sao rồi? Tiểu Dương, ngươi muốn chọn người nào hay không?”

Lương Dịch kinh ngạc nhìn khuôn mặt đắc ý của hắn, sau hai giây, bỗng nhiên giậm chân bình bịch, gào khóc: “Lão thiên gia a, Lương Dịch ta tốt xấu gì thì cũng là phó đường chủ Tuyệt Đính Đường, ta cũng đã trải qua bao sóng gió lớn. Nhiều năm như vậy, loại người nào ta cũng đã gặp qua. Ngay cả đao của đường chủ dài như vậy, ta không phải cũng nhịn sao? Nhưng tại sao ngươi liên tục bắt nạt ta như vậy. Ngươi đối xử bất công với ta, ta cũng chịu, nhưng tại sao ngươi có thể dùng mấy khuôn mặt xấu xí ấy để dọa ta. Lẽ nào ngươi muốn nửa đời sau của ta luôn gặp ác mộng sao? Ô ô ô” .

Giang Thiên ôm lấy cậu nói: “Được rồi, đừng khóc nữa. Cung nữ trong cung của ta, phần lớn đều đã có chồng nên chỉ còn lại mấy người này. Ta đã mang toàn bộ những người còn lại cho ngươi chọn rồi. Nếu ngươi không chọn, ta sẽ coi như ngươi tự động bỏ quyền lợi của mình. Từ nay về sau ngươi chỉ có thể ở cùng hai huynh đệ chúng ta mà thôi” .

Ô ô ô, khi đó cậu vì sao lại khinh địch như vậy, chỉ nhìn vóc người đẹp mà đã cho rằng các nàng nhất định là xinh đẹp như hoa, đáp ứng điều kiện của sài lang? Ô ô ô, chủ nghĩa ấn tượng hại chết người ta rồi. Lương Dịch rơi nước mắt lộp bộp, ai điếu cho hạnh phúc nửa đời sau của mình.

“Được rồi được rồi, đừng khóc nữa, ngươi khóc khiến ta đau lòng” . Giang Thiên lộ nụ cười “ôn nhu”. Tốt rồi, Tiểu Dương cuối cùng cũng ý thức được đạo lí hồ ly có giảo hoạt đến mấy cũng không đấu lại tay thợ săn kinh nghiệm. Như vậy sau này cậu có thể an phận một chút.

“Ngươi nếu thực sự yêu thương ta, không thể cho ta một phi tử của ngươi sao?” Lương Dịch giương đôi mắt đầy nước, cõi lòng đầy mong mỏi nhìn Giang Thiên.

“Có nghĩ cũng đừng hòng nghĩ, hiện tại không phải là lúc để mơ mộng hão huyền.” . Trong nháy mắt, sắc mặt Giang Thiên thay đổi 189 độ, hung thần ác sát rống lên. Y ôm lấy Lương Dịch, sải bước đi ra ngoài.

Tận đến khi đi đã khá xa, Lương Dịch vẫn có thể nghe thấy những tiếng cười kinh khủng truyền ra từ trong phòng, mang theo châm chọc khiêu khích của các nữ tử kia: “Hừ hừ, hắn dám chướng mắt chúng ta sao? Tỷ muội chúng ta mới chướng mắt hắn a. Gầy còm như vậy, một điểm khí khái nam tử hán cũng không có” . Ô ô ô, Lương Dịch cậu tốt xấu cũng là nam nhi bảy tấc, cư nhiên bị những nữ nhân xấu đến cực điểm kia coi thường. Ai tới cho cậu một khối đậu hũ, để cậu đập đầu chết đi.

Trở về tẩm cung, Lương Dịch rất bi thảm phát hiện có một chuyện càng bất hạnh hơn đang chờ mình. Giang Thiên cầm trong tay nam hình bằng noãn ngọc cỡ lớn nhất.

“Các ngươi… Các ngươi không phải là người sao? Ta bây giờ vẫn đang kinh hách quá độ còn chưa phục hồi, các ngươi… Các ngươi cư nhiên dụng hình với ta? Các ngươi… Các ngươi lẽ nào không có lương tâm sao?” Cậu gào lên khàn cả giọng, nhưng chỉ đổi lấy hai tiếng cười nhạt của Giang Sơn: “Ngươi bây giờ mới biết chúng ta không có lương tâm sao? Huống chi chúng ta chưa từng phải chờ lâu như vậy. Mà quan trọng nhất là, ngươi là một con dương không chịu an phận. Nếu không mau chóng ăn ngươi, ai biết ngươi còn bày ra trò gì nữa. Đến lúc đó người khổ nhất là chúng ta, không ăn được thứ ban đầu của mình, chẳng phải là lỗ lớn? sao Tiểu Dương, ngươi chịu thiệt thoi chút a.” . Để phòng ngừa vành tai của mình thụ thương lần thứ hai, hắn rất cảnh giác điểm huyệt đạo của Lương Dịch, sau đó mới cùng Giang Thiên cởi ra quần cậu ra. Vừa tháo dây lưng lấy ra nam hình thì đã thấy huyệt khẩu nhỏ hẹp kia đã sưng đỏ cả lên.

Đôi mắt Giang Thiên híp lại, cười lạnh nói: “Đã bị đến như vậy, Tiểu Dương ngươi còn có thể chạy loạn khắp nơi, quả là tinh lực hơn người a. Hậu đình đã thành như vậy, vốn không nên dùng cái lớn nhất lên người ngươi, nhưng ngươi cư nhiên lại muốn tìm cung nữ để lên giường, điều ấy thực sự khiến ta rất tức giận. Cho nên… Ngươi đừng có trách ta. Hừ hừ” . Y nói xong, không chút lưu tình cắm chiếc nam hình cỡ lớn vào.

Hoàn đệ nhị thập tam chương.


[1] tâm dương nan tao: Tâm tình cảm thấy ngứa ngáy mà không gãi được =v=

[2] Đoạn này có lẽ chơi chữ. Anh Thiên bảo mình ngồi không (cật tố, hay còn có nghĩ là ăn chay), còn bé thái giám thì bảo anh cật thố (ăn giấm, tức là đang ghen)

7 Comments (+add yours?)

  1. Leng Keng
    Jun 30, 2012 @ 13:29:52

    chẹp chương 23 zồi
    truyện của Lê Hoa ko dài, tới đây cũng nửa cuốn ròi hỉ =v=
    p/s: lượn wa khoe ava mới =v=

    Reply

Comment đi, comment đi nào. Comment đi rồi có thưởng

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Melody melody ♪♪♪

%d bloggers like this: