[NCLDLCL] Chương 12

Nhất Chích Linh Dương Lưỡng Chích Lang

<Một con linh dương và hai con lang>

Tác giả: Lê Hoa Yên Vũ

Thể loại: Cổ trang,  nhất thụ lưỡng công, cung đình, hai phúc hắc cường công thoát tuyến thụ dễ dàng

Nguồn raw: Vns

Biên tập: Lam Nguyệt (Nguyệt Nữ )

 |12|

Khi Lương Dịch tỉnh lại dưới ánh nến sáng rực, cậu phát hiện mình được đặt trong một một gian phòng hết sức hoa lệ. Nhưng, đây không phải là điều quan trọng nhất, quan trọng là: …cậu phát hiện mình bị… bị trói trên chiếc giường mềm mại lớn khoa trương vô cùng.

“Đây… Đây rốt cục là cái gì?” Cậu liều mạng giãy hai tay bị trói ở đầu giường nhưng vô ích. Sau đó cậu nhớ ra mình liều lĩnh nhảy khỏi xe, rồi nhớ hai tên sài lang kia ra sức đuổi theo, cuối cùng là nhớ tới cảnh cậu vô cùng hăm hở phản kích, thử nghiệm thủ đao Ninja Nhật Bản gì đó mà cậu học được từ Tiết Bân trên cổ sài lang số 2, hơn nữa dường như đã sử dụng toàn lực.

Xong rồi. Trong nháy mắt sắc mặt Lương Dịch trở nên tái nhợt, lại nhìn cơ thể bị trói lại của mình chỉ phủ một lớp trung y mỏng. Nghĩ cũng biết, mình liều lĩnh đào tẩu khiến hai con lang kia cảnh giác, để phòng ngừa việc này này xảy ra lần nữa, bọn họ chuẩn bị sớm sớm ăn mình.

“Kỳ thực điều này có thể lý giải. Đổi lại là ta, ta cũng sẽ loại bỏ hết đường lui trước khi địch nhân đào tẩu thành công.” Lương Dịch ai oán lẩm bẩm: “Lão thiên gia, ta sẽ không quên những ‘chiếu cố’ của ngươi ở kiếp này của ta. Đợi đến khi ta chuyển thế đầu thai, ta nhất định sẽ làm hồ ly phá hoại trên núi, không để ngươi khống chế ta nữa, và tốt nhất ta sẽ tu luyện thành cửu vĩ yêu hồ gì gì đó…”

“Ha ha, không ngờ Tiểu Dương của chúng ta lại có chí hướng lớn lao đến thế.” Đang tùy tiện nói, cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, Giang Thiên và Giang Sơn vẻ mặt tươi cười bước vào. Mấy thái giám phía sau mỗi người bưng một chiếc hộp rất lớn, sau khi đặt lên bàn liền ly khai, không quên đóng cánh cửa lại.

Bên trong hẳn là mấy con dao mà bọn họ nói, Lương Dịch trừng mắt nhìn mấy cái hộp. Sinh mệnh đẹp đẽ của cậu, theo cách mà Sấu Ngọc nói, sắp bị chấm dứt ở nơi này. Nghĩ tới đây liền cảm thấy bi ai.

“Tiểu Dương, ngươi không nên bày ra biểu tình thấy chết không sờn như vậy. Ta thừa nhận, ban đầu có hơi đau một chút, bất quá sau đó sẽ không. Ngươi chỉ cần nhẫn nại một chút là được.” Giang Thiên vỗ vỗ vai Lương Dịch, liền thấy cậu oán hận trừng mắt nhìn mình nói: “Nói vô ích, đã chết rồi thì còn cảm thấy gì nữa. Ngươi tưởng ta không biết chắc. Chỉ có ngươi thoải mái thôi.”

Giang Sơn sờ sờ cổ mình, cười u ám nói: “Nếu Tiểu Dương đã chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta đây bắt đầu nha.”

“Chờ chút.” Ánh mắt Lương Dịch bỗng nhiên trở nên nghiêm túc: “Ta rất nhanh sẽ bị các ngươi ăn mất, nhưng các ngươi cũng không thể luôn miệng gọi ta là Tiểu Dương. Tên ta vô cùng nổi danh, ta chính là Lương Dịch. Các ngươi gọi một nam nhân là dương như vậy, đối với tôn nghiêm nam nhân thực sự rất xúc phạm a.”

“Hảo hảo hảo.” Giang Sơn muốn nhanh chóng bắt đầu, Lương Dịch nói cái gì, hắn một câu cũng không nghe vào tai, chậm rãi mở một trong số các hộp.

Giang Thiên tiến đến cắt kiện trung y duy nhất trên người Lương Dịch, nhất thời nuốt một ngụm nước bọt. Lương Dịch mặc dù tập võ quanh năm, nhưng bởi vì cơ thể gầy yếu nên không giống với cơ thể của những nam nhân tập võ khác. Cơ thể da thịt trắng nõn, hai hạt hồng quả bởi vì đột nhiên bị lạnh mà dựng thẳng lên, vô cùng xinh đẹp, tựa như hai hạt mâm xôi hồng tuyết, thật sự là một mỹ cảnh dụ nhân cực kì.

“Uy uy, trước khi ta chết, ngươi không thể đổ dầu trơn lên người ta, ta luôn yêu thích sạch sẽ a. Các ngươi nếu không đáp ứng nguyện vọng này của ta, ta làm lệ quỷ cũng không buông tha các ngươi.” Lương Dịch tuyệt vọng yêu cầu.

“Yên tâm yên tâm, chúng ta sẽ chỉ bôi vào nơi đặc biệt thôi, mà chung quy cũng vì nghĩ cho ngươi a.” Giang Thiên hòa nhã cười, nhếch mép, một chuỗi nước bọt tích lại trên ngực Lương Dịch.

“Đại ca, đừng có lề mề nữa, nhanh cởi quần hắn xuống. Ta đã chọn được rồi, trước hết dùng cái bằng gỗ mềm a. Đi vào sẽ dễ một ít.” Giang Sơn nhịn không được thúc giục, lại nghe Lương Dịch kinh hoảng oa oa kêu to: “Không được, đừng cởi quần ta, van cầu các ngươi. Chờ đến lúc ta chết rồi hẵng cởi, nếu không rất xấu hổ a. Oa oa oa.” Trời ạ, sài lang chết tiệt, cư nhiên không chịu thỏa mãn yêu cầu nho nhỏ của mình. Chẳng lẽ bởi vì cậu nhìn lén Đường chủ cùng Sấu Ngọc động phòng mà gặp phải báo ứng sao? Thiên lý ở đâu a, cậu hoàn toàn không nhìn thấy Đường chủ cùng Sấu Ngọc rốt cục làm cái gì. Tấm màn được thả xuống, sau đó cậu bị tiếng kêu của Sấu Ngọc làm cho chấn động mà hôn mê. Cậu… cậu rõ ràng cái gì cũng không thấy được mà. Ô ô ô. Lẽ nào cứ như vậy mà gặp báo ứng?

Giang Thiên không chút lưu tình xé chiếc quần cuối cùng che cơ thể Lương Dịch xuống, dọa cậu vội vàng kẹp chặt hai chân. Giang Thiên liền nắn bóp cặp đùi trắng như tuyết một trận, cười nói: “Đều là nam nhân cả, có gì xấu hổ chứ.”

Giang Sơn cũng vội vàng tiến đến, quét mắt nhìn toàn thân cậu một lần, một chuỗi nước bọt liền chảy xuống, gảy gảy hai hạt nhũ châu diễm hồng, nhịn không được tán thưởng: “Tuy rằng tướng mạo có chút bình thường, nhưng cơ thể này tuyệt đối là cực phẩm của cực phẩm.”

Những lời ái muội cùng động tác này khiến Lương Dịch hơi bị chán nản. Nhớ Độc Cô Sấu Ngọc trước đây từng nói với cậu, cậu không khỏi tức giận hét lớn: “Các ngươi muốn ăn thì ăn đi, đừng có quấy rối tình dục.”

 

Hoàn đệ thập nhị chương.

2 Comments (+add yours?)

  1. vohuyenlinh
    Oct 16, 2014 @ 22:36:20

    Em ý ngây thơ không phải hạng xoàng. Ha ha ha ha ha

    Reply

  2. Shin Yami
    Feb 26, 2016 @ 08:50:42

    Chỉ 1 chương thôi mà đã cười muốn đau bụng luôn =)))))))))))))))

    Reply

Comment đi, comment đi nào. Comment đi rồi có thưởng

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Melody melody ♪♪♪

%d bloggers like this: