Mê Thất – Đệ nhất bách thất thập tam chương

Mê Thất

Tác giả: Điển Y

Thể loại: Hiện đại,  nhất thụ lưỡng công,  thụ song tính,  lưỡng công là huynh đệ,  nam nam sinh tử,  ngược luyến tàn tâm.

Biên tập: Nguyệt Nữ.

.

~o O o~

.

Đệ nhất bách thất thập tam chương

Bởi vì núi không cao lắm nên cho dù chúng ta đi rất chậm, vừa đi vừa tán gẫu, cũng chỉ mất hơn một giờ.

Ngọn núi này sở dĩ có người đến là bởi vì trên núi có đạo quán[1], ở địa phương có chút danh tiếng. Chúng ta nếu đã đến đây đây, tự nhiên cũng muốn bắt chước đi bái lạy tổ sư gia. Mua nén hương, đổi chút tiền lẻ rồi đến hậu viện, nơi nghe nói rất thực linh bên cạnh giếng. Cầm trong tay mười mấy đồng tiền xu ném xuống, ta chắp tay nhắm mắt……

“Ngươi ước gì?” Lâm Nam tò mò hỏi.

Ta mỉm cười, “Ta hy vọng bản thân có thể nhớ lại được chuyện trước kia!”

Lâm Nam có chút kinh ngạc cùng né tránh, “Hiện tại không phải rất tốt sao?” cho nên không cần biểu hiện giả dối úp mở.

Ta nhăn nhó nói, “Nhưng, mỗi khi nhớ lại, đều xuất hiện ngăn cách không mong muốn!” ít nhất ta sẽ muốn biêt về các ngươi chân thân hơn.

Lâm Hạo ‘ba’ vỗ một cái lên ót ta, “Chuyện trước kia không quan trọng, quan trọng là hiện tại cùng tương lai!” sau đó, lấy ra mấy đồng tiền xu ném vào trong giếng, bắt chước bộ dáng cầu nguyện vừa rồi của ta. Lâm Lan ngẩn người nhận baby từ trong lòng Lâm Nam, sau đó không cam lòng yếu thế làm theo.

Cuối cùng chờ Lâm Lan cầu nguyện xong, chúng ta bắt đầu đi dạo đạo quan, sau đó đi về nhà nghỉ ăn cơm trưa. Bởi vì tới nơi này phần lớn là tín đồ, cho dù không phải thì ít nhất cũng sẽ bận tâm vài phần, cho nên trong nhà nghỉ phần lớn là rau dưa.

Ngoại trừ Lâm Lan có chút bất mãn lại liên tục chọn thịt mà ăn, chúng ta đều ăn ngon miệng, khen thức ăn chay nơi này hương vị không tồi, đặc biệt một số món.

Chiều, chúng ta bắt chước những người khác ra phơi nắng ở sân sau ngoài trời của nhà nghỉ. Lâm Lan tính tình nóng vội, không chịu ngồi yên, lại chạy ra ngoài chơi, còn mang theo tiểu baby y y nha nha.

Ta cùng Lâm Nam Lâm Hạo nằm cùng một nơi. Chủ quán đã chuẩn bị sẵn ghế nằm và tấm lót mềm trải trên đất để khách nghỉ ngơi.

Cách chúng ta gần nhất là một đôi tình nhân, nhưng ít ra cũng đến mười thước.

Lâm Nam bỗng nhiên cầm lấy tay ta. Ta hơi kinh ngạc, nhưng cũng không bỏ ra, một lát sau tay trái cũng bị Lâm Hạo nắm lấy. Ta nhìn chung quanh, lo lắng bị người khác nhìn thấy, nhưng bọn hắn đều vẻ mặt không sao cả nhắm mắt dưỡng thần. Ta thử rút tay vài lần nhưng không được, đành mặc kệ bọn họ .

Không khí trong thành phố không thể so được với trên núi, trong lành dễ chịu. Cuộc sốngở nơi này tuy rằng bình đạm nhưng có thể rời xa thế tục……

“Tỉnh a!” Lâm Nam lắc lắc bả vai ta.

“A?” Ta xoa mắt, tay đã bị bọn họ buông ra.

“Sẽ cảm lạnh mất. Mau đứng lên, chúng ta đi vào!” Lâm Nam duỗi người, Lâm Hạo đã đứng ở cửa.

“Nga!” Ta lên tiếng, nguyên lai bất tri bất giác đã ngủ được hai tiếng.

Nhà nghỉ nhỏ nên điều kiện hữu hạn, hơn nữa chúng ta không đặt trước, lão bản chỉ còn lại có hai phòng thông nhau, mỗi phòng hai giường, 2 phòng đơn nhỏ, cùng một phòng bốn người chung giường giá rẻ. Tóm lại là chúng ta chắc chắn không thể mỗi người một phòng đơn.

Lão bản đề nghị chúng ta có thể hai người ngủ phòng thông nhau, hai người còn lại ngủ phòng đơn……

Không ngờ rằng Lâm Hạo vỗ bàn nói, chúng ta muốn một phòng đơn, một phòng chung giường giá rẻ……

Phòng đơn là cho Lâm Lan, còn ba người chúng ta ngủ ở cái phòng bốn người cả đêm mà giá so với ăn một bữa Kentucky Fried Chicken còn rẻ hơn, bên trong đặt song song bốn giường, đều là tấm ván gỗ giường rẻ tiên, nhưng cũng may thoạt nhìn cũng có thể coi là sạch sẽ.

Ta khá quen với hoàn cảnh này, rất nhanh liền cởi giầy chui vào chăn nằm. Hiện tại thời tiết không nóng, một ngày không tắm rửa cũng không bẩn, hơn nữa nơi này chỉ có phòng tắm công cộng, ta không thể trước mặt người khác thản lộ cơ thể. Lâm Hạo Lâm Nam có thể ở lại nơi này đã là hạ mình lắm rồi, sẽ không xài chung phòng tắm với người khác.

“Ta không ngủ được!” Lâm Nam lăn qua lộn lại nói.

Ta an ủi nói, “Chấp nhận một chút đi, ta sớm đã nói các ngươi ở lại không quen nên không bằng buổi tối trở về, ai bảo các ngươi muốn ngủ lại. Nhẫn nại một đêm rồi sáng mai trở về.”

Lâm Lan một phen xốc chăn lên, loẹt quẹt chạy đến bên giường ta chui vào.

“Uy!” Ta nói.

“Cút ra đây!” Lâm Hạo nói.


[1] Đạo quán: nơi tu luyện và cử hành nghi thức tôn giáo của các đạo sĩ.

5 Comments (+add yours?)

  1. Pandanus255
    Sep 09, 2011 @ 11:50:23

    Hai anh đừng cứ tranh nhau hoài thế

    Reply

  2. vy
    Sep 09, 2011 @ 12:35:27

    lâu quá mới vào nhà nàng
    thanks nàng nhiều nha bộ nào cũng sắp hoàn rùi pải k nàng

    Reply

  3. ashura_1901
    Sep 09, 2011 @ 16:48:15

    Cho dù biết rằng nếu A Lúa nhớ lại quan hệ của mọi người có thể xấu đi nhưng mình rất mong em có thể nhớ lại. Quan hệ rõ ràng mới lâu bền được!!!
    Luôn hy vọng cả ba( à không thật ra là 5 chứ) có thể hạnh phúc bên nhau!!!^^

    Reply

  4. lilith12356
    Sep 10, 2011 @ 16:57:42

    BAO GIO MOI THAY HAI CHA NAY HOA THUẬN ĐÂY, SẮP HẾT RỒI MÀ CÒN

    Reply

  5. kha nhi
    Sep 20, 2011 @ 05:32:42

    mình nghĩ câu gần cuối là Lâm Nam hem phải Lâm Lan chui vào chăn

    Reply

Comment đi, comment đi nào. Comment đi rồi có thưởng

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Melody melody ♪♪♪

%d bloggers like this: