Mê Thất – Đệ nhất bách lục thập lục chương

Mê Thất

Tác giả: Điển Y

Thể loại: Hiện đại,  nhất thụ lưỡng công,  thụ song tính,  lưỡng công là huynh đệ,  nam nam sinh tử,  ngược luyến tàn tâm.

Biên tập: Nguyệt Nữ.

.

~o O o~

.

Đệ nhất bách lục thập lục chương

Ảnh chụp?

“Phải……” Lâm Nam mang theo vẻ mặt có thể nhìn thấu lòng ta nói, “Trong nhà có rất nhiều, ngươi trở về thì có thể xem.”

Sau, Lâm Nam còn nói rất nhiều nữa, thấy ta vẫn còn ngập ngừng, hắn nghiêm túc nói ,”Ngươi hẳn là biết thân thể ca ca không được tốt lắm. Hắn vừa tiến hành phẫu thuật, liền ngay đêm nghĩ đến ngươi. Nói như thế nào thì các ngươi cũng là người yêu. Nếu hắn thực sự từ bỏ, sau này nhớ lại được ngươi nhất định sẽ hối hận!”

Trước những lời nói sắc sảo của Lâm Nam, ta rốt cuộc không kiên trì được, gọi điện tạm biệt Phong. Vốn dĩ ta muốn trực tiếp nói lời tạm biệt với Tiểu Lâm và mọi người rồi mới rời đi, nhưng Lâm Nam và Lâm Hạo không kiên nhẫn nửa bắt buộc lôi ta đi, hai người nói đi về trước đã, sau này còn có thể gặp lại bọn họ……

Trở về bằng phi cơ, khoảng cách giữa các thành phố giờ trở nên ngắn ngủn, tốn ít thời gian hơn rất nhiều.

Lúc xuống phi cơ, có xe riêng tới đón đưa. Sau khi rời sân bay, bước đi của ta có chút khó khăn, cơ hồ dựa vào Lâm Nam đỡ ta. Ngồi trên xe, Lâm Nam liền ấn khóa mật mã, như thể sợ ta nhảy khỏi xe…

… Phong cảnh vùng ngoại thành là rất tươi đẹp, bởi vì nơi này tràn ngập màu xanh rất đẹp nên giá nhà ở đây không hề thấp. Càng tới gần khu biệt thự ta lại càng khẩn trương, ngay cả khi Lâm Nam lặng lẽ cầm tay ta cũng không phát hiện.

“Uy!” Lâm Nam vỗ vỗ mặt ta, “Đến rồi……”

Ta như từ trong mộng tỉnh dậy, “A……”

Lâm Nam đã mở cửa xe, bản thân ra ngoài trước, sau đó muốn dắt tay ta.

“Ta tự mình đi!” Ta một phen rút về.

Lâm Hạo vẫn ngồi phía trước, chờ chúng ta xuống xe trước, giờ phút này mắt lạnh hừ một tiếng.

Mấy tháng chạy trốn trôi qua, giờ đã gần đầu mùa đông, hàn ý liêu tiêu. Trong phòng khách có rèm cửa sổ, hệ thống sưởi ấm cũng được bật. Vừa bước vào cửa, cảm giác thoải mái liền bao quanh, tứ chi cứng ngắc tựa hồ cũng có dấu hiệu ấm lại.

Nơi này điều kiện so với ta tiểu nhà một gian không biết tốt lắm bao nhiêu lần, nhưng ấm được cơ thể của ta, lại an ủi không được của ta tâm.

“Mau vào đi a.” Lâm Nam thúc giục ta.

Lâm Hạo tự ý đổi dép lê, dùng mũi chân đá cho ta một đôi màu cà phê sau đó đi vào ngồi xuống sô pha. Trên bàn đã rót sẵn ba cốc đồ uống nóng vẫn còn bốc lên hơi nóng, hẳn là vừa mới pha xong….. Lâm Hạo bưng lên một ly đặt lên miệng.

Lâm Nam đưa cho ta một cốc, bản thân cầm lấy cốc còn lại bắt đầu uống. Ta nhìn một chút, thứ ta và Lâm Hạo uống là sữa, còn Lâm Nam là cà phê……

Ta nhấp mấy ngụm, thấy Lâm Hạo lấy ra một lọ thuốc, đổ ra viên thuốc bỏ vào miệng.

Lâm Nam khẽ cười nói, “Xem, khó lắm có dịp hắn chủ động uống thuốc. Bình thường đều là bác sĩ giục mãi mới uống!”

Ta không đi để ý đến hắn, qua một lát nói, “…… Ảnh chụp đâu?”

Lâm Hạo cúi người, từ dưới bàn trà rút ra một chiếc hôm, “Tự mình xem đi!” Ngữ khí không được tốt lắm, nhưng chung quy cũng để mặc ta.

Ta đặt một tập ảnh chừng dày chừng năm ly lên trên đùi, lật từng tấm từng tấm xem……

“Thế nào? Tin chưa?” Lâm Nam thay ta gom lại đống ảnh, cho nó vào trong hộp.

Ta thất hồn lạc phách giật mình, hiển nhiên hết thảy chứng cớ đều chứng minh giữa ta và Lâm Hạo, Lâm Nam tồn tại loại quan hệ đó. Nhưng… Ta gian nan nói, “…… Hài tử……”

Lâm Hạo dùng sức đặt chén trà xuống, phát ra âm thanh chói tai, “Chờ Lâm Lan trở về, ngươi có thể tự mình kiểm tra.”

Lâm Hạo rất tự tin, ta ngược lại tâm trạng càng không yên .

Ngày hôm sau Lâm Hạo liền gọi đến cho Lâm Lan thông báo cho nó biết về kiểm tra thân thể. Không biết y nói thế nào với Lâm Lan, buổi chiều ngay hôm đó Lâm Lan liền hấp tấp trở về. Lâm Hạo và Lâm Lan chân trước vừa xuất môn, Lâm Nam liền mang theo ta ngồi trên một chiếc xe khác.

Ở một nơi ta có thể thấy Lâm Lan mà Lâm Lan nhìn không thấy vị trí của ta, ta thấy bác sĩ bắt đầu quá trình lấy máu của Lâm Lan. Theo yêu cầu của ta, Lâm Hạo sẽ không cho Lâm Lan biết lần này kiểm tra để làm gì.

Khi Lâm Lan đi rồi, Lâm Nam dẫn ra ngoài, sau đó là lấy máu của ta. Ta tự mình hai mẫu máu được đưa đi kiểm tra.

Khoảng thời gian chờ đợi kết quả ta không yên lòng, nhưng càng đến gần ngày lấy kết quả, ta càng trở nên mờ mịt.

Nhìn thái độ của Lâm Hạo và Lâm Nam, ta cũng đoán được kết quả sẽ như thế nào. Những giấy tờ số liệu này bất quá chỉ là nghiệm chứng xác thực.

Ta từ từ thử điều chỉnh tâm tình của mình, tự nói với bản thân rằng mình mất đi trí nhớ. Đúng vậy, điều bọn họ nói là sự thật, ta cần phải tiếp nhận……

Nhưng khi ta bắt đầu thử đối mặt với bọn họ, Lâm Nam lại ném cho ta một quả  bom nặng nề!

Hoàn đệ nhất bách lục thập lục chương.

6 Comments (+add yours?)

  1. Pandanus255
    Sep 02, 2011 @ 11:08:20

    K biết lại xảy ra truyện gì nữa đây

    Reply

  2. ashura_1901
    Sep 02, 2011 @ 13:26:01

    ôi, tò mò quá…lôi được em về nhà rồi, không biết hai anh định làm gì đây?!!
    Cảm ơn bạn!!!

    Reply

  3. trangki
    Sep 02, 2011 @ 20:17:09

    bạn Nam bạn ấy chỉ nói 1 câu à : ” Em còn 1 đứa con nữa thôi ”
    Đấy chính à bom rùi còn đâu
    Dạo này nàng chăm chỉ quá , cảm ơn nàng nhé
    Chap này hay quá

    Reply

  4. Tuyết Lâm
    Sep 02, 2011 @ 22:41:04

    ko spoil ta cũng biết bạn Nam sẽ nói gì mà =)) dù gì cũng phải biết, 1 đứa cũng sốc mà 2 đứa cũng sốc thôi, biết 1 lượt cho gọn🙂

    Reply

  5. Trackback: mê thất « blog'cỏ đỏ linh lăng(hạ lạc)

Comment đi, comment đi nào. Comment đi rồi có thưởng

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Melody melody ♪♪♪

%d bloggers like this: