Mê Thất – Đệ nhất bách ngũ thập tứ chương

Mê Thất

Tác giả: Điển Y

Thể loại: Hiện đại,  nhất thụ lưỡng công,  thụ song tính,  lưỡng công là huynh đệ,  nam nam sinh tử,  ngược luyến tàn tâm.

Biên tập: Nguyệt Nữ.

.

~o O o~

.

 

Đệ nhất bách ngũ thập tứ chương

Nước cao đến hơn ngực, từ từ đến cổ. Ta tâm tư rối loạn thành đoàn, đang tỉnh lại tựa như gặp ác mộng. Rõ ràng chỉ thử một chút mà thôi, vì sao lại diễn biến thành như vậy! Nhưng lại dọa Lâm Nam Lâm Hạo biến sắc mặt.

Một đôi tay to lớn kéo lấy tóc ta, xách ta từ trong nước lên, “Ngươi muốn tự khiến bản thân chết đuối?” Ngữ khí kia ý tứ như thể nếu ta nói ‘Phải’, y liền trực tiếp bóp chết ta.

Da đầu bị xé rách rất đau, nhưng thân thể vừa động, hạ thân lập tức đau nhức vô cùng.

“Đến mức thế sao?” Lâm Hạo buông lỏng tay,mặc kệ ta ngã vào trong bồn tắm lớn, “Ngươi rốt cuộc muốn ta làm thế nào? Ngươi không có tâm sao? Vì cái gì luôn muốn chạy trốn?”

Trốn? “Đó là bởi vì ta căn bản không thuộc về ngươi!”

Biểu tình ngoan lệ của Lâm Hạo nhất thời như bị đông cứng, “Tắm xong thì lăn ra đây!” Phủ thêm quần áo, lúc gần đi lại bỏ thêm một câu, “Nếu ngươi chết ở đây, ta sẽ đem thi thể ngươi ném cho viện y học nghiên cứu, không cần hoài nghi!”

Ta lau những giọt nước chảy xuống mắt. Trải qua chuyện đêm qua, ta sẽ không hoài nghi. Ngươi nhất định sẽ làm như vậy.

Cho đến lúc này, ta đã không còn muốn biết trước kia rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nhưng, ngực của ta đau quá. Ta đã từng phỏng đoán vô số lần, nhưng ta không thể ngờ rằng mọi chuyện lại biến ra thành thế này.

Vịn vào vách tường, chậm rãi đứng dậy, ta bước đi gian nan đến trước giá treo quần áo. Đang lúc mặc quần áo, tuy động tác nhẹ nhàng nhưng làn da mẫn cảm vẫn bị va chạm đến đau xót.

Đi đến trước cửa, tay đặt trên cửa thật lâu vẫn không thể tiếp tục động tác.

Ta biết tính cách mình quá yếu đuối. Ta cũng không muốn như vậy, nhưng ta căn bản là không có cách nào khác nữa. Cơ thể của ta đã định sẵn sẽ là một người lùn một khúc…… Ta vì ý nghĩ của mình mà bi ai, nhưng lại thay đổi không được nó. Mới trước đây, cho dù người trước mặt ta có ưu tú bao nhiêu, sau lưng cũng chỉ có thể nhìn bọn họ bằng ánh mắt ao ước; hỏi cha mẹ, vì sao không thể cùng nhóm bằng hữu vào phòng vệ sinh, vì sao không thể bơi lội, vì sao không thể cùng bọn họ đùa giỡn…… Dần dần, lúc ta còn nhỏ, sau một khóa học về sinh lý, ta mới hiểu được rằng ta chỉ có thể sống dưới bóng mờ của người khác…… Khi cha mẹ lưu lại tài sản cho ta đi phẫu thuật, ta hưng phấn đến mức ngay cả thống khổ khi song thân mất trong nháy mắt đã biến mất.

Một người đang ôm giấc mộng to lớn, bỗng nhiên phát hiện mọi hy vọng của hắn đã tan biến, hắn như thế nào có thể tiếp tục kiên cường? Huống chi ta cho tới bây giờ đều chỉ là ra vẻ kiên cường.

Ta hy vọng bản thân khi đối mặt Lâm Hạo có thể mắng y, có thể lớn mật phản kích, nhưng trước mặt người khác loã lồ thân thể, để người khác mổ xẻ, cho dù chỉ là suy nghĩ thoáng qua cũng khiến người ta sợ hãi. Có lẽ đổi là người khác, lời này bất quá chỉ là uy hiếp suông, nhưng nếu là Lâm Hạo…… Trực giác mách bảo với ta rằng y không phải là người nói suông.

Nhẹ nhàng đẩy cửa, sớm muộn gì cũng phải đi ra.

Lâm Hạo đã không còn trong phòng, Lâm Nam vừa tỉnh lại, tựa vào bên giường có chút đăm chiêu, thấy ta đi ra cũng chỉ thản nhiên quét mắt nhìn ta một cái, tâm dường như không yên.

Ta yên lặng bất động, hắn cũng không nói gì. Sau mấy chục giây, hắn đột nhiên đứng dậy rồi đi mất.

Đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân, ta rốt cục cũng tìm về được một tia khí lực, dứt khoát đi ra khóa cửa. Cho dù biết rõ cánh cửa này không thể ngăn cách được bao nhiêu nhưng vẫn tạm thời khiến cho ta tìm được một tia cảm giác an toàn.

Ta nằm ở trên giường vô biên suy nghĩ……

Không biết trôi qua bao lâu, cánh cửa bị đập bùm bùm kịch liệt. Đúng là phong cách của Lâm Lân “Ăn cơm chiều! Mau ra đây.”

Ta mở cửa ra. Bộ dạng Lâm Lan thập phần không tình nguyện, hiển nhiên là bị sai đi gọi ta.

Hít sâu mấy lần, ta bước từng bước. Lâm Lan nói: “Nghe nói ngươi không thoải mái. Muốn ta đỡ ngươi không?” khi đi tới chỗ cầu thàng.

Lắc đầu cự tuyệt, ta vịn vào tay vịn tận lực trụ vững hai chân.

Lâm Nam Lâm Hạo đều rất bình tĩnh như thể chưa từng phát sinh gì chuyện. Có lẽ với bọn họ, chuyện hôm qua không đáng kể chút nào.

Ta cũng hy vọng trước mặt Lâm Lan không có biểu hiện gì dị thường, vì thế giả bộ bình thường ngồi xuống, nhưng vô luận thế nào cũng không cảm thấy thèm ăn, miễn cưỡng chọn thức ăn chay ăn mấy miếng, “Ta muốn đi lên nghỉ ngơi!”

Lâm Hạo lập tức nhìn ta, Lâm Nam cũng dừng đũa lại, ta bỗng nhiên buột miệng nói: “Ta cảm thấy không thoải mái, muốn nghỉ ngơi một mình một chút!” vừa nói xong, liền cảm thấy những lời nói đó có bao nhiêu ý tứ.

Quả nhiên, Lâm Lan trừng mắt nhìn, cũng đình chỉ động tác.

Lâm Nam nói: “Vậy ngươi đi lên đi, sẽ không quấy rầy ngươi.” Nói xong, nhìn Lâm Hạo một cái, Lâm Hạo thản nhiên nói: “Lâm Lan, dìu hắn đi lên.”

“Lại là ta?!” Lâm Lan bất mãn nói, nhưng trước ánh mắt Lâm Hạo, vẫn lề mề lôi thôi đứng lên, thật sự đến đỡ lấy tay ta.

Ta chỉ muốn chạy thật nhanh rời khỏi nơi này, vì thế tiếp nhận giúp đỡ của Lâm Lan.

Đang lên gác, Lâm Lan nở ra nụ cười bất minh, ngữ khí rất phức tạp, lộ ra quái dị: “Ngươi thật đúng là vất vả , mặc kệ khi nào cũng đều là tai họa.”

Hoàn đệ nhất bách ngũ thập tứ chương.

2 Comments (+add yours?)

  1. Smiley Joyce
    Aug 13, 2011 @ 19:30:04

    =.= ặc, mí anh sao lại như vầy… fải lăn lăn vô làm em nó bối rối rồi cảm động chứ a~
    hĩ~ rất vui vì được xem típ nè :”>~
    thank chủ nhà :*

    Reply

  2. Trackback: mê thất « blog'cỏ đỏ linh lăng(hạ lạc)

Comment đi, comment đi nào. Comment đi rồi có thưởng

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Melody melody ♪♪♪

%d bloggers like this: