Mê Thất – Đệ nhất bách tứ thập tam chương

Nguyệt Nữ

Mê Thất

Tác giả: Điển Y

Thể loại: Hiện đại,  nhất thụ lưỡng công,  thụ song tính,  lưỡng công là huynh đệ,  nam nam sinh tử,  ngược luyến tàn tâm.

Biên tập: Nguyệt Nữ.

Tái biên tập: Yukirin aka Tuyết Lâm

.

~o O o~

.

Đệ nhất bách tứ thập tam chương

Trên gác mơ hồ phát ra âm thanh tranh chấp, ta cùng Lâm Nam đều không kìm được mà ngẩng lên nhìn, sau đó dường như cánh cửa bị va đập rất mạnh, cuối cùng là im lặng kéo dài, không một tiếng động được phát ra. Hệ thống cách âm ở đây thật tốt.

Nửa giờ sau, Diệp Tề mới xuống gác, nói: “Không có gì, ta đi trước đây.”

“Các ngươi…… Có phải cãi nhau hay không?” Lâm Nam hỏi.

Diệp Tề mỉm cười: “Ta đã nhắc nhở y rồi, vậy mà cũng không chú ý nghỉ ngơi. Cơ thể dù sao cũng là của mình, lộng hỏng rồi cuối cùng chịu khổ chính là bản thân, không ai chịu thay y cả…… Tốt xấu gì ta cũng là bác sĩ tư nhân của gia đình y, dù thế nào cũng phải nói cho y nghe!”

“Không ngồi lại một lúc sao?” Lâm Nam nói.

“Ta còn có việc cần giải quyết, không ngồi lại được. Tái kiến!” Diệp Tề đến vội vàng, đi cũng vội vàng.

Diệp Tề chân trước vừa mới đi, Lâm Hạo liền đi ra. Y đứng từ trên cầu thang nhìn xuống chúng ta. Không biết vì sao, ta cảm giác y lung lay sắp đổ, lo lắng y liệu có từ trên gác ngã xuống hay không. Nhưng, y vững vàng bước xuống.

Lâm Nam nhìn y, đánh giá thật lâu nói: “Ngươi nên đến bệnh viện kiểm tra một chút!”

Lâm Hạo lạnh nhạt nói: “Vô nghĩa, ta đương nhiên sẽ đi kiểm tra đúng hạn, như thế nào? Tưởng rằng ta sắp chết nên các ngươi cảm thấy thống khoái? Yên tâm, ta rất tốt, không thể tiện nghi ngươi a ──”

Lâm Nam tức giận nói: “Ta cũng chỉ là thuận miệng nói, quản ta làm gì. Thứ vốn là của ta thì chính là của ta, không ai có thể đoạt đi được!”

Lâm Hạo và Lâm Nam rất ít khi nói chuyện với nhau, nhưng một khi đã nói tám chín phần sẽ trở thành cãi nhau ầm ĩ. Cho nên ta lập tức nói: “Các ngươi im lặng một chút đi. Lâm Nam ngươi đừng đánh thức hài tử.”

Bởi vì Lâm Hạo có vẻ cường ngạnh, ta quyết định khuyên Lâm Nam.

Hai người đều hiểu hành vi vừa rồi của mình thật vô vị nên đồng thời ngậm miệng.

Từ ngày đó, Lâm Hạo quả nhiên không tiếng tục làm việc, hay ít nhất ta không nhìn thấy y làm việc, bất quá lúc y ở trong phòng ngủ thì ta không biết. Y thường xuyên nhìn chằm chằm ta, nhìn đến mức ta cảm thấy hoảng sợ, ta quẫn nhiên nhìn lại y. Y dường như không phát hiện, vẫn nhìn ta như trước, dần dần ta hoài nghi có lẽ y chính là đang ngẩn người, mà ta chỉ là trùng hợp nằm trong tầm mắt của y mà thôi.

Mỗi khi Diệp Tề đến, Lâm Hạo đều đã cùng hắn đi vào phòng ngủ hoặc là phòng làm việc, hơn nữa cửa luôn được đóng chặt. Lâm Hạo cũng đến bệnh viện kiểm tra đúng hạn yêu cầu. Nếu đúng ngày ta phải đi kiểm tra lại, Lâm Hạo sẽ nhân tiện đi cùng ta, Lâm Nam cũng đi theo ──

Ta đối với việc kiểm tra lại của mình rất quen thuộc, ngoại trừ trả lời mấy câu hỏi, phần lớn thời gian ta chỉ cần nằm xuống hoặc ngồi yên, thiết bị kiểm tra sẽ tự động cho ra kết quả. Bác sĩ nói ta phục hồi rất thuận lợi. Mấy ngày nay cho dù không uống dược đầu cũng không đau như trước. Ta cũng cao hứng, ta sẽ nhanh chóng có thể thoát khỏi cuộc sống giống như phế vật, có thể ra ngoài làm việc, hoặc là ── đến lớp học ban đêm, Lâm Nam từng nói thời gian ta đi học đại học vô tật mà chết.

Lâm Nam đứng bên cạnh cũng rất cao hứng, nói lời cảm ơn với vị bác sĩ kia, đồng thời cũng thể hiện hắn sẽ hậu tạ.

Đến khi ta kiểm tra xong Lâm Hạo vẫn chưa đi ra, hôm nay xe của Lâm Nam tạm thời đi bảo dưỡng vẫn chưa xong, cho nên chúng ta ngồi cũng một chiếc xe đến đây, phải đợi Lâm Hạo. Nhưng ngồi trong xe không có việc gì để làm, ta dứt khoát đề xuất đi xem Lâm Hạo thế nào .

Lâm Nam có điểm không muốn, nhưng vẫn cùng ta lên gác.

Sau khi hỏi thăm vài y tá, chúng ta rốt cục cũng tìm được Lâm Hạo.

Hoàn đệ nhất bách tứ thập tam  chương.

5 Comments (+add yours?)

  1. Khuynh Thiên Hạ
    Jun 02, 2011 @ 21:07:04

    Chương này thấy sao có vẻ đặc biệt ngắn nhỉ? Truyện này cuối cùng có HE ko nàng? Ko có ai chết chứ? Lâm Hạo bệnh tình có vẻ nghiêm trọng rồi đây, ko biết có sao ko. Kể ra thì ta đọc truyện này thấy cũng tội tội cho Lâm Hạo. Mà hình như nàng post bị lỗi nên trùng 2 lần trong bài này thì phải?

    Reply

  2. Tuyết Lâm
    Jun 06, 2011 @ 14:46:25

    ta cop lại rùi beta lun nhá nàng =))

    Reply

  3. Trackback: mê thất « blog'cỏ đỏ linh lăng(hạ lạc)
  4. hongngoclai
    Jun 22, 2014 @ 07:25:16

    khổ thân cho a Hạo wa
    Thanks

    Reply

Comment đi, comment đi nào. Comment đi rồi có thưởng

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Melody melody ♪♪♪

%d bloggers like this: