Mê Thất – Đệ nhất bách tứ thập nhị chương

Mê Thất

Tác giả: Điển Y

Thể loại: Hiện đại,  nhất thụ lưỡng công,  thụ song tính,  lưỡng công là huynh đệ,  nam nam sinh tử,  ngược luyến tàn tâm.

Biên tập: Nguyệt Nữ.

Tái biên tập: Yukirin aka Tuyết Lâm

.

~o O o~

.

Đệ nhất bách tứ thập nhị chương

Lâm Lan rất bài xích đứa trẻ kia. Thái độ vô cùng lãnh đạm. Bất quá Lâm Nam cũng không yêu cầu nó phải thích đứa trẻ. Theo cách hắn nói thì nó cuối cùng cũng sẽ thích. Lâm Hạo tuy rằng không thể nói là hoan nghênh nhưng chí ít cũng không thể hiện thái độ coi thường.

Lâm Nam vừa ăn vừa cầm bình sữa đưa tới miệng đứa trẻ. Lâm Lan hừ hừ cầm bát đũa gõ tạo ra tiếng, giống như tiểu hài tử đang im lặng biểu lộ cảm xúc. Nếu là Lâm Hạo trước đây nhất định sẽ ngăn vô lễ hành vi của nó lại, bất quá hôm nay y rõ ràng không có tâm tình.

Hôm ấy y bị đau dạ dày, không những không được nghỉ ngơi mà ngược lại càng liều mạng làm việc. Chẳng qua thay vì ra ngoài thì y làm việc ở nhà, khi máy tính không thuận lợi để chỉ đạo giải quyết thì sẽ có cấp dưới giàu kinh nghiệm đến nhà xin chỉ thị từ y.

Khi y đang làm việc Lâm Nam sẽ rất ít quấy rầy y, cả ngày hôm qua chơi đùa với con hắn. Ngược lại Lâm Hạo kỳ quái không vui, không làm việc trong thư phòng mà lại thích ra phòng khách làm việc.

Bác sĩ rất chịu khó đến đây. Ngoại trừ Diệp Tề còn có một vị bác sĩ khác ước chừng khoảng năm mươi tuổi. Bọn họ phần lớn đều cùng nhau đến, bất quá Diệp Tề thường xuyên đến đây hơn. Hắn giống như là một khách trọ của nơi này.

Đang ăn, tay Lâm Hạo bỗng run lên. Chiếc thìa trong tay đánh rơi xuống bàn, phát ra tiếng răng rắc ── Lâm Hạo đặt đĩa thức ăn vừa rồi sang bên cạnh, lấy chiếc thìa mới. Mọi người lại tiếp tục động tác của mình.

Lâm Hạo sau khi ăn mấy miếng, an vị dựa vào sô pha……

“Làm sao vậy?” Ta nhỏ giọng hỏi Lâm Nam bên cạnh.

Gương mặt Lâm Nam trầm như nước, Lâm Lan cũng cảm thấy có gì đó không đúng, chạy đến bên cạnh Lâm Hạo hỏi y có chỗ nào không thoải mái. Lâm Hạo sắc mặt không tốt, so với tối qua kém hơn nhiều. Thấy chúng ta đều nhìn y chăm chú, y nói: “Không có việc gì, chính là đầu hơi cháng váng, có thể là do hôm qua làm việc quá mệt mỏi !”

Lâm Lan đổ cho y cốc nước rồi nói: “Ba, ngươi hiện tại thân thể không tốt, mệt nhọc như vậy làm cái gì. Lâm gia chúng ta cũng không hề kém, vả lại, sớm muộn gì ta cũng sẽ đến công ty giúp ngươi……”

Gương mặt Lâm Hạo vốn luôn vô cảm nay dường như xuất hiện sự cảm động, y nói: “Ta biết, ta chỉ muốn công ty ổn định hơn chút, ngoài ra mở rộng kinh doanh ở nước ngoài ──”

“Ta đi lên nghỉ ngơi trước, các ngươi tiếp tục ăn!” Lâm Hạo nói.

Trở lại trên bàn, Lâm Lan còn nói thầm thật dọa chết người, cuồng công việc.

Lâm Nam kinh ngạc đứng tại chỗ.

“Làm sao vậy?” Ta đẩy đẩy hắn.

Hắn đến chỗ điện thoại bấm số, “Uy, A Tề, là ta……  Buổi chiều ngươi đến đây một chuyến, hả…… Không có gì, ngươi tới xem một chút, ân…… Tốt, làm phiền ngươi rồi!”

Chờ Lâm Lan ra ngoài, ta hỏi Lâm Nam: “Có phải có chuyện gì hay không? Lâm Hạo sắc mặt thật sự rất kém, khi ở bệnh viện ta đã cảm thấy cơ thể y không tốt. Y sẽ không mắc bệnh gì đấy chứ?”

Lâm Nam nói: “Trước kia thận y xảy ra vấn đề, sau đó phải làm phẫu thuật cấy ghép!”

Trong lòng ta kinh ngạc, “Đổi thận ──”

“Ân!” Lâm Nam gật đầu.

Chúng ta đang trò chuyện, Diệp Tề đã tới nơi. Xem ra là vừa nhận được điện thoại liền tới luôn. Lâm Nam vô cùng bất ngờ với tốc độ của hắn, kinh ngạc nói: “Nhanh thật──”

Diệp Tề không nhẹ nhàng chậm chạp cười chào hỏi như ngày thường, quay lại gật gật đầu với Lâm Nam, nói: “Ta lên trước xem Lâm Hạo một chút!”

Luôn luôn bình thản ung dung, Diệp Tề vội vàng như vậy ta lần đầu tiên nhìn thấy, trong lòng khó tránh khỏi có chút lo lắng: “Không có việc gì đi?”

Lâm Nam xoay người đè lấy bả vai của ta, “Ngươi đang rất lo lắng sao?”

“Chẳng lẽ ngươi không lo lắng sao?” Ta nghi hoặc nhìn hắn. Hắn vừa rồi chủ động gọi điện thoại, hẳn là cũng rất lo lắng.

Lâm Nam sắc mặt không tốt: “Ngươi sẽ không thích y đấy chứ!”

“Cái gì?” Lời nói của Lâm Nam quả thực mạc danh kỳ diệu. Không chỉ Lâm Hạo, còn cả hắn nữa, với ta mà nói đều là những người xa lạ mà ta đã từng thân thiết. Nhưng ở chung mấy ngày nay, cho dù là bằng hữu bình thường cũng sẽ rất lo lắng.

“Oa ──” Tiếng trẻ con khóc nỉ non vang lên cắt đứt cuộc đối thoại của chúng ta.

Bị đặt ở một bên, bảo bảo không biết vừa rồi chưa ăn no hay do bị chúng ta nói chuyện ồn ào làm phiền, lớn tiếng khóc. Lâm Nam đi tới ôm lấy bé, tìm bình sữa. Vừa rồi chậm trễ, bình sữa ấm đã nguôi mất, Lâm Nam lại lấy bình khác để uy bé. Đối với việc ăn uống của hài tử, Lâm Nam luôn luôn là một người cha đầy kinh nghiệm, so với một người cha mẫu mực còn mẫu mực hơn rất nhiều.

Hoàn đệ nhất bách tứ thập nhị chương.

2 Comments (+add yours?)

  1. kunkon1261994
    May 30, 2011 @ 19:18:28

    Hú hú hú :))

    Còn cỡ mấy chục chap là hoàn rồi !!!

    Cố lên nàng a~ :”>

    Chờ chap mới ^^

    Yêu….

    P/s : Chúc nàng 30 tháng 5 vui vẻ :x:x:x

    Reply

  2. Trackback: mê thất « blog'cỏ đỏ linh lăng(hạ lạc)

Comment đi, comment đi nào. Comment đi rồi có thưởng

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

Melody melody ♪♪♪

%d bloggers like this: